20.10.22

Thư từ một bệnh nhân hạnh phúc

 


 Kính gửi bà Virginia Mary Lockett!

Bà Virginia kính mến!
Khi tôi viết những dòng này gửi bà thì tôi đã ở bv YHCT này được 52 ngày, kể từ ngày khởi bịnh thì là 69 ngày. Thời gian còn quá ít để hiểu sâu sắc hơn về bà.
Tôi biết bà không phải qua thông tin từ Việt Nam, đất nước của tôi mà qua con trai của v/c một người bạn thân thời đại học đang ở cách xa nửa vòng trái đất, cháu là một bác sĩ về chấn thương chỉnh hình, hiện đang sống ở Manchester,Anh quốc. Qua đó tôi biết về những đóng góp hết sức to lớn của bà cho khoa phục hồi chức năng còn mới mẻ ở bv này. Tôi đến với bv YHCT từ nguồn thông tin đó, và tôi cho đó là nhân duyên tôi được gặp bà và các cọng sự tại khoa phục hồi chức năng này.
Buổi sáng đầu tiên tôi đã được bà kiểm tra rất kỹ lưỡng tình trạng vận động, trao đổi, bàn bạc với kỹ thuật viên về phương cách tập luyện đối với từng kiểu tổn thương não bộ khác nhau.
Tôi có thiện cảm ngay với bà bởi cách làm việc tận tuỵ, khoa học, linh hoạt và nét mặt hiền từ, ánh mắt thân thiện, nụ cười nhẹ nhõm của bà như trấn an các bịnh nhân đang có cuộc sống bình thường bỗng rơi vào cảnh ngộ bại liệt. Bà đến đúng giờ, ngồi vào vị trí có thể quan sát toàn phòng tập để theo dõi, kịp thời điều chỉnh những sai sót nếu có, bất kể ngày nắng ngày mưa.
Qua thời gian một tháng rưỡi luyện tập tôi thấy cơ thể mình có những chuyển biến tích cực, đủ để củng cố niềm tin trong tôi. Buổi sáng, tôi  thường được vợ đẩy xe xuống sớm để dạo quanh sân vườn bịnh viện nhằm hít thở khí trời trong lành, bà cũng đến sớm bằng xe máy và vẫy tay chào tôi, tôi thấy bất ngờ và vui vô cùng vì bà vẫn nhận ra tôi trong số bịnh nhân đông đúc ở phòng tập, phải gọi tên cái vẫy tay thân ái và tiếng chào thân thiện đó thì tôi gọi đó là một tấm lòng!
Tôi đã được bà dành nguyên 2 buổi tập để hướng dẫn cách tập bước ngang, cách đi cầu thang, bà đã xoá tan đi nỗi lo của  tôi về khớp xương bị đau, thì ra chỉ do thiếu vận động. 
Nhớ ngày nhập viện,từ việc nằm yên, đến nỗi các bạn tôi phải bế tôi từ xe hơi qua xe lăn, giờ tôi đã đi lại được mặc dù phải chống gậy mới thật yên tâm. 
Trong tôi, hôm nay tràn đầy niềm tin vào ngày xuất viện, ngày đó tôi sẽ tự tin bước đi trên đôi chân của chính mình, tôi sẽ vẫy tay chào tạm  biệt bằng cả hai tay( ngay lúc này một tay của tôi vẫn còn rất yếu)để cám ơn toàn thể y bác sĩ và nếu được cho phép tôi xin dang rộng đôi tay để ôm tất cả mọi người đã rất tận tuỵ , hết lòng giúp đỡ, quan tâm chăm sóc tôi trong những ngày điều trị và nhất là đối với bà Virginia, người đã gieo trong lòng tôi niềm tin vào một ngày mai tươi sáng,để tôi có được sự “ Nổ lực để trở về” (như một slogan của khoa) với cuộc sống mến yêu. 
Những ngày còn đi làm việc, tôi đã từng quyết tâm xây dựng nền văn hoá doanh nghiệp cho đơn vị và khi đến bịnh viện này tôi đã thấy nét văn hoá của đơn vị thể hiện qua giao tiếp, qua môi trường xanh, sạch, đẹp từ khóm cây, thảm cỏ, qua cung cách quản lí, qua sinh hoạt tập thể của cán bộ nhân viên.

 Bs Viirginia thân mến!tôi nghĩ rằng bà đã chọn đúng nơi mình gửi gắm những ý nguyện tuyệt vời của đời bà, được toàn tâm, toàn ý phục vụ bịnh nhân không điều kiện trong một môi trường rất lành mạnh, đầy tình cảm như BV y học cổ truyền ĐN.
Cho tôi xin cúi đầu cảm phục.
Những điều tâm sự cùng bà chắc chưa nói hết. Tôi hy vọng được bà cho phép được giữ liên lạc cùng bà để học tập đức hạnh từ bà. Cầu chúc bà có sức khoẻ để tiếp sức cho khoa phục hồi chức năng nói riêng và cho ngành y học  còn nhiều kiếm khuyết của đất nước chúng tôi. Xin gửi đến bà lời kính chào trân trọng!

Đà Nẵng 20.10.2022
Bịnh nhân  
Hồ Văn Chỉnh


Ps: kính nhờ anh Huy dịch giúp bức thư để chuyển lòng biết ơn của tôi đến bà- Xin đa tạ !

27.2.22

Vinh dự lớn nhất trong cuộc đời Tôi

 Nhân Ngày Thầy Thuốc Việt Nam, nhằm ghi nhận những đóng góp trong nhiều năm làm việc tình nguyện của tôi tại Bệnh viện Y học Cổ truyền Đà Nẵng, tôi đã được trao tặng bức tượng bán thân bằng đồng do điêu khắc gia Phạm Văn Hạng sáng tác. Nhà điêu khắc Phạm Văn Hạng là người nổi tiếng với thiết kế sáng tạo đầu rồng cho Cầu Rồng – biểu tượng của thành phố Đà Nẵng.

Virginia cùng với Trợ lý/Phiên dịch Nguyễn Hữu Huy

 


Dưới đây là bài viết trên báo Tuổi Trẻ về sự kiện này:

https://tuoitre.vn/nha-dieu-khac-pham-van-hang-tac-tuong-chuyen-gia-vat-ly-tri-lieu-nguoi-my-20220226205120925.htm

25.12.21

Những hình ảnh từ Bệnh viện mới của chúng tôi

 Phục hồi chức năng trong Phòng vận động trị liệu rộng lớn mới của chúng tôi

Vật lý trị liệu tại giường bệnh


Hoạt động trị liệu 


Ngôn ngữ trị liệu


Phục hồi chức năng cho bệnh nhi


Điện trị liệu


Trị liệu bằng tay


Đơn vị Phục hồi chức năng


4.8.19

Talk Vietnam

 Dưới đây là Phim tài liệu do Đài Truyền hình Việt Nam VTV4 sản xuất và phát sóng kể về công việc của chúng tôi tại Việt Nam:

3.6.16

“BỒI THƯỜNG CHIẾN TRANH”

 

Năm mươi năm chịu đựng đau khổ đáng giá bao nhiêu? Hãy tạm quên đi hàng triệu gallon chất độc da cam và hàng ngàn tấn bom đạn đã trút xuống Việt Nam - một đất nước nhỏ bé từng được Ngân hàng Thế giới xếp vào nhóm các quốc gia nghèo nhất thế giới. Hãy tạm quên đi hàng triệu người Việt Nam đã thiệt mạng trong cuộc chiến mà họ gọi là "Cuộc chiến tranh Mỹ." Đây là hậu quả từ một cú đá ác ý của một người lính Mỹ cách đây năm mươi năm:


Đây là những gì xảy ra sau 50 năm sống chung với dây chằng giữa gối trái bị đứt - biến dạng nghiêm trọng cơ thể kèm theo nỗi đau dữ dội ở đầu gối còn lại và cả hai cánh tay phải gánh chịu sức nặng cơ thể mà chân bị thương không thể trụ nổi. Người phụ nữ khốn khổ này, nay đã ngoài 80 tuổi, đã lê lết suốt năm thập kỷ như vậy. Bà từng chống nạng để đi, nhưng rồi phải từ bỏ vì liên tục bị ngã. Gần đây, bà chỉ có thể di chuyển bằng cách chống tay lên một chiếc ghế nhựa nhỏ để đỡ trọng lượng cơ thể. Khi ngay cả cách này cũng trở nên bất khả thi do chứng viêm khớp ngày càng nặng ở đầu gối "bên lành" và cánh tay, bà tìm đến Bệnh viện Y học Cổ truyền Đà Nẵng trong cơn tuyệt vọng cầu cứu. Đến thời điểm này, toàn bộ cơ thể bà đã bị xoắn vẹo vì hàng chục năm bước đi trong tư thế sai lệch. Không có giải pháp nhanh chóng nào cho bà cả.

Vì vậy, chúng tôi đã làm hai việc: đầu tiên, chúng tôi phân công cho Vũ, một nhà vật lý trị liệu trẻ vừa hoàn thành khóa học về Myofascial Release (giải phóng mô mềm) do Joni và Roger Edmonds giảng dạy tại bệnh viện, giúp kéo giãn cơ thể đau đớn của bà để bà có thể ngồi và đứng thẳng.

Sau đó, chúng tôi nhờ anh Anh, một kỹ thuật viên chỉnh hình, chế tạo một chiếc nẹp tùy chỉnh giúp ổn định đầu gối bị thương của bà, để bà có thể dồn trọng lượng lên đó.

Giờ đây, Vũ và Hiền - hai kỹ thuật viên trị liệu trẻ mà tôi đã hướng dẫn suốt hai năm qua - đang làm việc cùng bà cụ để giúp bà lấy lại khả năng đi lại trên đôi chân của mình, với sự hỗ trợ của chiếc nẹp mới và khung tập đi.

Chi phí mà Steady Footsteps, tổ chức của chúng tôi, bỏ ra là bao nhiêu? 100 đô la Mỹ cho chiếc nẹp tùy chỉnh và đôi giày đi kèm. Tính ra, chỉ 2 đô la mỗi năm cho 50 năm đau khổ. Có một thông điệp đâu đó ở đây.


13.9.15

Hình ảnh Cơ sở 2 của bệnh viện Y học cổ truyền Đà Nẵng

 

Bệnh nhân trẻ này là một nhân viên ngân hàng bị tai biến mạch máu não, đang nỗ lực tập luyện để phục hồi chức năng bàn tay dưới sự hướng dẫn của chuyên viên Việt Nam và chuyên gia Vật lý trị liệu đến từ Mỹ tại Bệnh viện Y học cổ truyền Đà Nẵng. 


Bệnh nhân là bác tài xế xe ôm đang tập luyện phục hồi chức năng cho tay phải và cái thiện thăng bằng trên xe 2 bánh dưới sự hỗ trợ của chuyên viên vật lý trị liệu Thuỷ - người được chuyên gia đến từ Mỹ đào tạo.


Hội quán Đông y tại Cơ sở 2 của bệnh viện Y học cổ truyền Đà Nẵng trưng bày tranh của hoạ sĩ khuyết tật Nguyễn Tấn Hiền